"Người...người đó là chồng tôi đấy, tôi muốn vào gặp cũng không được sao?", Dương Lệ mặt đầy nước mắt, nghẹn ngào nói.
"Vì an toàn của anh Hàn nên không được".
"Hờ? Lại còn vì đảm bảo an toàn cho thằng vô tích sự Lâm Hàn nữa chứ, cậu ta có cái khỉ gì mà quan trọng vậy", Dương Duyệt ngồi cạnh đó cười nhạo nói.
Cô ta rất mong Lâm Hàn chết luôn ở bệnh viện đi, như thế thì cô ta mới vui vẻ trong lòng.
Nhưng theo lời Ngô Xuyên nói, hình như Lâm Hàn đã được cấp cứu kịp thời, Dương Duyệt liền cảm thấy khó chịu.
"Chắc là thằng Lâm Hàn vượt đèn đỏ nên bị xe đụng chứ gì, đáng đời lắm! Sao không đụng chết quách ngoài đường cho rảnh nợ chứ?"
"Chị cần gì phải ở đây cười cợt trên sự đau khổ của người khác hả?"
Dương Duyệt liếc xéo:
Khi nhà ở núi Vân Mộng bị bán, cô ta và Triệu Tứ Hải đã phải dọn đi chỗ khác.
Mấy ngày nay, Dương Duyệt vẫn ôm một cục tức trong bụng.
"Chị..."
Dương Lệ giận đến nghiến răng nghiến lợi.
"Lâm Hàn chết cũng tốt, Tiểu Lệ mày có thể tái giá sớm chút. Cơ mà cũng không chắc có ai thèm rước mày nữa đâu!"
Loading...
Vút!
Ngô Xuyên vụt đến trước mặt Dương Duyệt, anh ta thô bạo nắm đầu Dương Duyệt nện mạnh vào tường của bệnh viện.
Bốp!
"Á! Đau quá! Tại...tại sao mày đánh tao?"
Dương Duyệt trợn trừng mắt nhìn Ngô Xuyên:
Lờ mờ có thể nhìn thấy được dòng máu đỏ đang chảy xuống từ trên trán Dương Duyệt.
Một cú đập này Ngô Xuyên đã dồn rất nhiều lực.
Hai mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637557/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.