Đoàng!
Tiếng súng khiến võ đài đang ồn ào bỗng chốc im lặng.
Lâm Hàn ngồi trên ghế gỗ, sắc mặt tái nhợt, tay ôm bụng, máu tươi vẫn đang trào ra.
“Cậu Lâm!”
“Anh Hàn!”
Không ngờ Lâm Hàn lại bị ám sát trước mặt bao người?
Trần Vô Cực hét to một tiếng, nước mắt lưng tròng, vội vàng chạy tới kiểm tra vết thương cho Lâm Hàn, hai tay ông ta run rẩy, muốn ngăn máu đang chảy ra từ bụng Lâm Hàn nhưng lại không dám.
Trần Vô Cực có cảm giác như đang nằm mơ, vừa nãy Lâm Hàn còn không sao, bây giờ đã bị người bắn một phát?
“Bác sĩ ở Trần Công Quán đâu? Mau ra đây cấp cứu!”
“Nếu cậu Lâm có chuyện gì thì các người đều phải chôn theo cậu ấy!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Chàng thanh niên đó bị bắn hả?”
“Người anh em Lâm Hàn!”
Loading...
“Lâm Hàn!”
Đùng!
Đoàng!
Ngô Xuyên giữ chặt khẩu súng lục, bắn lên trời hai phát rồi chĩa họng súng về phía những người dưới võ đài.
Anh ta quay lại nhìn Lâm Hàn, đôi mắt hằn lên tia máu, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Tất cả các người, ở yên đó không được nhúc nhích!”
“Ai dám nhúc nhích, ông đây sẽ bắn chết hắn!”
“Sau đó Ngô Xuyên tôi sẽ nuốt súng tự vẫn, chôn theo cậu Lâm!”
Ngô Xuyên nhìn mọi người dưới khán đài, nghiến răng nghiến lợi hét to, máu tươi trào ra từ kẽ răng.
Mọi người dưới võ đài lập tức im bặt, không ai dám hé răng nửa lời, ngón tay cũng không dám động đậy.
Trong Trần Công Quán đương nhiên có bác sĩ.
Lâm Hàn được khiêng xuống nhưng Ngô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637556/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.