Vương Hổ không tài nào ngờ đến lại gặp Lâm Hàn ở đây.
Thân phận Lâm Hàn là gì đương nhiên Vương Hổ biết rõ.
Hơn nữa, đại ca Ngô Xuyên cũng do một tay Lâm Hàn nâng đỡ đi lên.
Mà lúc này, Lâm Hàn lại đặt một ngón tay trên môi, yên lặng ra hiệu đừng lên tiếng.
Dĩ nhiên Vương Hổ biết, Lâm Hàn đang muốn bảo hắn im lặng, đừng gọi lung tung.
Đứng trước mặt cậu Lâm thì phải chỉnh tề mới được.
"Vương Hổ, quán bar này của Lý Vọng Sơn để lại cho tao, anh ta cũng giúp đỡ tao rất nhiều. Nếu tao đồng ý theo điều kiện của mày, đầu quân cho Ngô Xuyên, thì tao làm sao còn mặt mũi mà gặp Lý Vọng Sơn đây?", Trần Nam đanh mặt nói:
"Trước đó mày nói với tao, bảo tao đầu quân cho Ngô Xuyên và giao 70% cổ phần quán bar cho mày, nếu tao làm theo thì có khác gì quán bar này là của họ Vương mày đâu!"
Ánh mắt Vương Hổ trong nháy mắt trở nên rét buốt, toàn thân toát ra hơi lạnh:
"Thế thì từ hôm nay, quán bar Dạ Sắc ở đường Hồng Kỳ sẽ bị xóa sổ!"
Nhìn thấy cảnh tượng này, đáy mắt Trần Nam dần hiện lên tia tuyệt vọng.
"Làm sao, làm sao bây giờ!"
Loading...
"Lâm Hàn, anh giúp một tay với! Không thì quán bar Dạ Sắc của chúng tôi tan tành mất!"
Vương Hổ liếc mắt nhìn Lâm Hàn, thấy Lâm Hàn không nói tiếng nào nghĩa là ngầm đồng ý để hắn ra tay, hắn liền quát lớn:
"Dạ, anh Hổ!"
"Đập nát quán bar này đi!"
"Lâm Hàn! Lâm Hàn!"
Hà Lộ hô to, nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637540/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.