Các khoản cho vay ấy cả vốn lẫn lãi cộng lại cũng khoảng 1 tỷ rưỡi!
Đương nhiên, bên trong đa số đều là những khoản nợ chết, nợ khó đòi, còn có người khác thuê Lý Vọng Sơn đi giục nợ cũng rất khó đòi được.
Có điều, đó là trước đây khi Lý Vọng Sơn quản lý những khoản cho vay ấy.
Hắn ta chỉ đòi được 10% thôi.
Nhưng giờ lại khác, cả Vùng Xám thành phố Đông Hải đã thống nhất, có thể nói là đi đến đâu cũng có người của anh Long.
Cho nên muốn đòi nợ thì đơn giản hơn trước rất nhiều.
Những người kia muốn trốn đi, nhưng chưa ra khỏi Đông Hải đã bị đàn em của anh Long bắt được.
Không trả tiền?
Đánh!
Rút móng tay, rót nước ớt, ghế hùm, tra tấn bằng điện, tạt sơn...
Cách nào tàn nhẫn nhất thì làm cái đó, mục đích là vì đòi được tiền.
Trước mắt thì dưới cách làm tàn khốc đó của anh Long, xác suất đòi được nợ đã lên đến 15%.
Chỉ 5% ấy đã khiến anh Long lời được hơn 10 triệu tệ. Cho nên trong khoảng thời gian này, anh Long sống rất sung sướng.
Ngoài việc xử lý những khoản cho vay ấy của Lý Vọng Sơn, gã ta còn tự mình làm trung gian, lấy tiền từ những người giàu để cho vay nặng lãi.
Tiền lãi có được chia đôi với người bỏ tiền, làm như vậy, vừa không có rủi ro, nếu quá hạn không trả thì chỉ cần bảo đàn em đến đòi nợ là được.
Còn không đòi được, anh Long cũng chẳng mất gì.
Những ngày tháng như này kiếm được nhiều tiền hơn lúc thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637531/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.