“Hàn Tiếu, ông bắt cóc cậu Lâm của chúng tôi đã là gan to bằng trời, tự tìm đường chết rồi, bây giờ còn dám bất kính với cậu Lâm ư?”, trong mắt Trần Vô Cực hiện lên ý lạnh.
Hàn Tiếu đảo mắt, cười khẽ:
“Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu, hóa ra người chống lưng cho đồ ăn mày Lâm Hàn kia là Trần Vô Cực ông, chẳng trách cậu ta dám kiêu ngạo như thế. Mấy người Vương Vi Dân kia cung kính với Lâm Hàn cũng vì ông đúng không. Dù sao vị trí trùm xã hội đen của ông gần như không thể lay động, dù là ai cũng phải nịnh bợ ông thôi!”
“Chống lưng?”
Trần Vô Cực lắc đầu: “Tôi không phải người chống lưng cho cậu Lâm, ngược lại, cậu Lâm là người chống lưng cho tôi”.
“Hừ, ông đúng là biết giả vờ, lúc này còn muốn ra oai cho đồ ăn mày kia”.
Hàn Tiếu khinh thường cười khẩy: “Lâm Hàn kia đã kết hôn rồi còn quyến rũ con gái tôi, chưa nói đến chuyện này, cậu ta còn lật lọng nữa, quà đã tặng cho nhà họ Hàn còn muốn lấy về. Đáng lẽ ông nên cảm ơn tôi vì không lấy súng ra bắn chết cậu ta luôn đấy”.
Trong mắt Trần Vô Cực lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Ông ta không muốn nói nhảm với Hàn Tiếu, Lâm Hàn ở chỗ Hàn Tiếu nhiều thêm một giây sẽ nguy hiểm hơn một phần.
Vụt!
Ông ta vung tay lên, chĩa súng lục về phía Hàn Tiếu:
“Hàn Tiếu, bớt nói nhảm đi, thả cậu Lâm ra, nếu không tôi sẽ bắn chết ông đấy!”
Trần Vô Cực vừa dứt lời.
Vụt vụt vụt!
Mấy vệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637418/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.