“Tôn Minh, cậu Lâm bị bắt rồi, bên phía các ông có kế hoạch thế nào?”, Trần Vô Cực lại hỏi.
“Ha ha, Hàn Tiếu đó không biết sống chết, ngay cả người quản lý nhà họ Lâm tương lai mà cũng dám bắt, ông ta không phải đang tìm chết thì là gì?”, Tôn Minh cười lạnh lùng một tiếng:
“Ý tôi đương nhiên là khiến cho nhà họ Hàn biến mất rồi. Tôi nghĩ cậu Lâm cũng nghĩ như vậy”.
“Ừm, chuyện diệt trừ nhà họ Hàn giao cho ông xử lý, tôi chỉ phụ trách cứu cậu Lâm ra thôi. Nhà họ Hàn có thế lực rất lớn ở thành phố Đông Hải, tôi là người của thế giới ngầm, không đánh đổ được các sản nghiệp của nhà họ”, Trần Vô Cực nói.
“Việc tiêu diệt nhà họ Hàn cũng không thể quá gấp, phải tầm hai tiếng nữa. Bây giờ tôi đang xử lý chút chuyện bên châu Phi, không thể vận dụng mối quan hệ ở thành phố Đông Hải. Thế này đi, tôi sẽ gọi cho ông Thẩm Hoài Xuân, ngoài ra chuyện này cũng nên thông báo cho ông Lâm biết nữa”, Tôn Minh chợt nở nụ cười thâm trầm.
“Tôi nghĩ, nếu ông Lâm biết con trai duy nhất của mình bị gia tộc chỉ nhỏ như hạt cát bắt mất chắc chắn sẽ còn giận hơn tôi nữa kìa! Nhà họ Hàn chuẩn bị hứng chịu cơn giận của ông Lâm đi!”
Hai người trò chuyện thêm vài câu nữa rồi Tôn Minh cúp máy, sau đó gọi cho Thẩm Hoài Xuân, thông báo chuyện này cho ông ta.
…
Trụ sở chính nhà họ Hàn nằm trong một trang viên phía Tây thành phố Đông Hải.
Trong trang viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637417/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.