Lâm Hàn khẽ lắc đầu, ánh mắt không nhìn tấm card mà lại liếc sang Hàn Tiếu:
“Hàn Tiếu, tôi nói rồi, đừng dùng tầm nhìn của ông để đo lường sự độ lượng và bối cảnh của Lâm Hàn tôi, nhà họ Hàn của ông trong mắt tôi cũng chỉ như hạt cát thôi”.
“Vì vậy, ông không có quyền sai khiến tôi làm bất cứ việc gì cả”.
“Ranh con, mồm mép cũng ghê gớm lắm!”, nghe những lời này, sắc mặt ông Ngô trở nên khó coi: “Bố mẹ cậu dạy cậu nói như vậy hả?”
Lâm Hàn mặt không biến sắc, lạnh lùng nói tiếp:
“Cái mà ông nói, tôi nghĩ sau khi tôi và con gái ông kết hôn ông phải lo lắng nhiều đấy, tôi đã kết hôn rồi, là người đã có gia đình, hơn nữa tôi còn rất yêu thương vợ tôi”.
“Cái gì? Cậu đã kết hôn rồi?”
Vẻ mặt Hàn Tiếu và ông Ngô đều đồng thời thay đổi.
Theo đó, sắc mặt Hàn Tiếu trầm xuống, ánh mắt bùng lên lửa giận, một ngọn lửa thịnh nộ, toàn thân ông ta toả ra khí thế uy nghiêm, ông ta tức đến mức bốc khói, cả người run rẩy:
“Tên đầu đường xó chợ kia, cậu đã kết hôn rồi, còn dám dụ dỗ con gái tôi!”
“Là con gái ông chủ động câu dẫn tôi đấy chứ”, Lâm Hàn liếc mắt khinh thường.
“Đồ ăn mày, người thuộc tầng lớp thấp kém của xã hội như cậu, con gái tôi việc gì phải chủ động dụ dỗ cậu cơ chứ?”
Hàn Tiếu lớn giọng chất vấn, ánh mắt phóng ra sát khí:
“Cậu có biết dựa vào thế lực của tôi, giết cậu cũng chẳng khác nào giết một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637406/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.