"Lời này của cô Hàn, cũng đề cao tên nhóc này quá rồi!"
"Đúng vậy, cô Hàn danh giá đến vậy, tại sao lại bênh vực cho anh ta như vậy?"
Mọi người lại bàn tán.
"Hừm, mọi người không biết sao, cô Hàn ngây thơ đơn thuần, chắc chắc là Lâm Hàn này đã dùng kế sách gì đó để chiếm được trái tim của cô Hàn".
"Không sai, tên nhóc này mặt dày muốn bám vào làm con rể nhà họ Hàn!"
Cốc cốc cốc!
Lúc này, có người gõ cửa.
"Cô ơi, ông chủ gọi anh Lâm Hàn lên phòng đọc sách một lát."
Một giọng nói truyền đến.
Mọi người nhìn sang, có một ông già đang đứng ở cửa.
Ông già mặc vest, đầu đội mũ tròn, ánh mắt sắc bén tinh anh, lúc nhìn thấy Lâm Hàn, sắc mặt ông ta đột nhiên ảm đạm.
"Đây là quản gia nhà họ Hàn, ông Ngô!"
Có người nhận ra ngay thân phận của ông già.
Vẻ mặt Hàn Hinh Nhi đanh lại, có vẻ như chuyện này đã lọt vào tai bố cô rồi.
Hàn Tiếu là người giàu nhất Đông Hải, ông rất coi trọng thể diện, bây giờ Lâm Hàn khiến cả nhà họ Hàn mất mặt trước khách khứa, gọi Lâm Hàn qua lúc này, chắc chắn không phải là chuyện tốt.
"Lâm Hàn, anh đừng đi". Loading...
Hàn Hinh Nhi nói, cô ta sợ rằng Lâm Hàn qua đó sẽ gặp nguy hiểm.
"Không sao đâu".
Lâm Hàn vẻ mặt bình tĩnh nói với ông Ngô: "Dẫn đường đi!"
Ông Ngô gật đầu, đi trước dẫn đường.
Khi cả hai lên đến tầng cao nhất, ông Ngô đưa Lâm Hàn vào một căn phòng có ánh sáng lay lắt.
Một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637405/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.