Vù!
Một viên đá bay xuyên qua không trung.
Lạch cạch!
Viên đá đập mạnh vào tay người điều khiển.
“A!”
Người điều khiển kêu lên thảm thiết, theo phản xạ rụt tay lại, anh ta nhìn mu bàn tay đã sưng tấy, đau không chịu được.
Bùm...
Hai mẹ con ngẩng đầu, phát hiện chiếc xe múc đã ngừng hoạt động.
“Hửm, có chuyện gì vậy!”
Lưu Phú Quý nhíu mày, nhìn về phía Lâm Hàn, ánh mắt dừng lại trên người Ngô Xuyên, đột nhiên nở nụ cười:
“Ô, anh Xuyên đến rồi đấy à! Sao lại đem theo nhiều người vậy?”
“Lưu Phú Quý, ông đập phá như thế này, không tốt đâu?”
Ngô Xuyên nhìn hai mẹ con, sắc mặt có chút u ám.
“Có gì không tốt chứ, cách phá bỏ này của tôi hiệu quả cao, khoảng một tuần có thể dỡ bỏ hết rồi”, Lưu Phú Quý cười nói: “Hơn nữa khu vực này, Ngô Xuyên anh đã giao trọn cho tôi rồi, anh lấy tiền thưởng, còn kí cả hợp đồng, không tới lượt anh ở đây khoa tay múa chân”.
“Đúng là không đến lượt tôi khoa tay múa chân, nhưng trên hợp đồng không viết, ông được phép dùng vũ lực để phá bỏ”, Ngô Xuyên lạnh lùng nói: “Cách này của ông, đã vi phạm hợp đồng rồi!”
“Đám dân nghèo này ỷ lại vào đây không chịu đi, tôi đã cho mỗi nhà 100 ngàn tệ rồi họ còn chê ít, vậy thì đành phải dùng vũ lực để phá bỏ thôi”, Lưu Phú Quý bất cần nói.
“Lưu Phú Quý, trên hợp đồng viết là mỗi nhà 300 ngàn, ông chỉ đưa 100 ngàn là có ý gì?”, Ngô Xuyên lớn tiếng nói.
“Tao có ý gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637361/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.