"Nói gì thì nói cũng là hai cái rắc rối, vả lại còn có vẻ khó giải quyết nữa".
Ngô Xuyên khẽ than: "Rắc rối thứ nhất do tôi tự gây ra, đó chính là vấn đề dùng bạo lực để cưỡng chế phá dỡ và di dời".
"Tôi ký hợp đồng, giao công việc phá dỡ và di dời một khu vực trong khu Bành Hộ cho một người tên là Lưu Phú Quý. Đàn em của người này có một đội thi công, tôi thừa nhận lúc trước có nhận phong bì của Lưu Phú Quý nên mới giao công việc đó cho ông ta".
"Nhưng tôi không ngờ ông ta làm việc mà chẳng coi ai ra gì, chuyên gia dùng bạo lực để cưỡng chế, bắt chẹt kiếm thêm tiền khiến người dân chỗ đó khổ không thể tả, rơi vào hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng".
Lâm Hàn gật đầu, nhưng không có tức giận. Ngô Xuyên sinh ra trên mảnh đất khu Bành Hộ này, đương nhiên sẽ có chút thiếu sót, làm sai việc là chuyện hết sức bình thường.
"Cho dù ký hợp đồng, giao hết khu vực bên ngoài cho ông ta thì anh là tổng phụ trách cũng phải có tiếng nói chứ. Nếu anh can thiệp vào việc dùng sức mạnh cưỡng chế phá dỡ và di dời thì Lưu Phú Quý kia dám làm bậy như vậy ư?", Lâm Hàn hỏi.
"Theo lý thuyết thì là như thế", Ngô Xuyên thở dài: "Nhưng tên Lưu Phú Quý kia không phải người thường, sau lưng ông ta có chỗ dựa".
"Có chỗ dựa?", ánh mắt Lâm Hàn lóe lên.
"Đúng vậy, sau lưng ông ta có một người tên Từ Dũng của vùng xám", sắc mặt Ngô Xuyên trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637360/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.