“Viện trưởng Lý, ông khách sáo quá!”
Triệu Tứ Hải cười nói, giờ anh ta đang thấy hơi khó hiểu. Dù gì đi nữa thì Lý Cường cũng là viện trưởng của bệnh viện Nhân dân – bệnh viện lớn nhất thành phố Đông Hải, mỗi ngày có vô số người muốn gặp ông ta.
Nhưng ông viện trưởng Lý này sao lại khách sáo với anh ta quá như vậy!
“Chẳng lẽ là nhờ trưởng khoa Trương?”, Triệu Tứ Hải thầm nghĩ.
“Cảm thấy ổn là được!”, Lý Cường cười nịnh, nói tiếp: “Ông Dương đang bị bệnh thời kỳ đầu, cần một số thuốc bồi bổ sức khỏe. Ô, đây là...”
Lý Cường đột nhiên nhìn thấy hộp quà Hải sâm ở trong thùng rác, ánh mắt chợt phát sáng, kinh ngạc không thôi, dường như là đang nghĩ đến chuyện gì đó.
“Đó là quà mà thằng con rể tôi tặng, tôi không thích nên ném vào trong thùng rác đấy”, Dương Cảnh Đào cười khà khà, trong lòng lại cảm thấy tức giận.
Cái thằng con rể vô dụng này nữa, mất mặt trước người thân và gia đình thì không nói làm gì, giờ lại còn để cho viện trưởng Lý nhìn thấy cái thứ Hải sâm quê mùa kia, thật không biết giấu mặt vào đâu mà!
Đám người thân của Lâm Hàn cũng lạnh lùng nhìn anh.
“Ừm, ông Dương, tôi có thể xem món quà này chứ?”
Ánh mắt Lý Cường dán chặt vào hộp quà, lại xoa xoa tay ngại ngùng.
“Ơ... Được chứ”, Dương Cảnh Đào sửng sốt: “Tứ Hải, nhặt hộp quà đưa cho Lý viện trưởng xem đi!”.
“Không cần không cần, sao có thể phiền cậu Triệu việc này được, cứ để tôi tự làm!”
Lý Cường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/259307/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.