“Không xứng ngồi BMW á?”
Lâm Hàn ngồi bên cạnh nên Thẩm Na Na có thể nghe thấy câu nói này, không vui bĩu môi:
“Cậu chủ Lâm, đó là họ hàng của anh sao? Tại sao lại không hiểu lễ nghĩa như vậy. So với Rolls-Royce, BMW còn không bằng rác rưởi, thế mà nói anh không xứng ngồi BMW…”
Lâm Hàn giơ tay lên, tỏ ý bảo Thẩm Na Na đừng nói nữa.
Thẩm Na Na đành nuốt lại nửa câu sau, ngoan ngoãn ngậm miệng nhưng vẫn có chút tức giận.
“Một lát nữa tôi sẽ qua đó”, Lâm Hàn nói với Triệu Tứ Hải.
“Được rồi, trong nhà có không ít họ hàng tới thăm, cậu tiện đường thì mua ít hoa quả, ít quà gì đó đến tặng cho bố, cũng coi như có lòng hiếu thảo. Tuy trong lòng cậu không vui, không coi bố chúng tôi thật sự là bố cậu thì cũng phải giữ thể diện cho gia đình!”, Triệu Tứ Hải lại cười nói.
Lâm Hàn nhướng mày, lười phải tranh cãi: “Tôi biết rồi”.
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Hàn bảo Thẩm Na Na đến bệnh viện nhân dân Đông Hải.
Khi gần đến bệnh viện, Lâm Hàn nói: “Cô đỗ vào lề đường rồi tôi tự đi vào”.
Quả thật là Rolls-Royce quá nổi bật trên đường phố khiến ai cũng phải quay lại nhìn nên Lâm Hàn lại cảm thấy khiêm tốn một chút thì tốt hơn.
“Vâng cậu chủ Lâm”.
Đương nhiên, Thẩm Na Na sẽ không làm trái lời của Lâm Hàn, ngoan ngoãn đỗ xe vào lề đường.
Lâm Hàn xuống xe, bước vào bệnh viện đi đến phòng bệnh của Dương Cảnh Đào.
Trong phòng bệnh, họ hàng của Lâm Hàn vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/259306/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.