Khương Oánh Oánh bị người ta hành hạ ở giữa sân, bởi vì cô vô cùng sợ Hàn Tam Thiên sẽ vì chuyện của mình mà bị liên lụy. Dưới cái nhìn của cô, bây giờ bị đuổi học đã là chuyện nhỏ, chỉ cần không hại Hàn Tam Thiên là được, về phần Hàn Tam Thiên giúp cô giải quyết chuyện này, cô đã không dám hi vọng xa vời.
Mấy ban giám hiệu trong trường đều là nhân vật lớn mà trong mắt Khương Oánh Oánh không thể trêu vào nổi, mặc dù trông Hàn Tam
Thiên giàu có, nhưng để giải quyết chuyện này không phải chỉ cần nhiều tiền là suy tính được.
"Nếu không thì đừng phiền phức, cậu nói với bạn mình đã đắc tội Lâm Thiếu Huy tôi, xem xem người đó có dám ra mặt không." Lâm Thiếu Huy
nói.
Hàn Tam Thiên gõ bàn hội nghị, bên
ngoài phòng họp trùng hợp truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, anh vừa cười vừa nói: "Không cần, người đến rồi."
Lâm Thiếu Huy vuốt cổ áo, nói: "Đến thì đúng lúc, tôi ngược lại muốn xem xem là ai."
Lâm Thiếu Huy cố làm ra vẻ, chứng kiến người đầu tiên tiến vào lập tức ngây ngẩn cả người. Bởi vì đó là ban giám hiệu trường học, đúng là người làm chỗ dựa cho gã, mấy người nối đuôi nhau bước vào kế tiếp đã khiến Lâm Thiếu Huy sợ đến không nói nên lời.
Ngoại trừ tất cả ban giám hiệu trường học ra.
Còn có Lục Hoành Quang, Ninh Hưng Bằng, Bao Cảnh Trung, Trần
Khải Hoa.
Bốn người Lục Ninh Bao Trần xuất hiện, Lâm Thiếu Huy đã run chân
rồi.
Hiệu trưởng và hai vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685433/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.