“Nhớ kỹ, khối ngọc thạch này rất quan trọng, cho dù tính mạng bị đe dọa con cũng được giao nó cho bất kỳ ai. Đây là một mảnh tín vật, là tín vật vô cùng quan trọng.” Ông lão tóc trắng nói.
“Yên tâm yên tâm, đầu óc con thông minh như thế, nhất định sẽ không quên.”
Vân Thanh cười đùa.
Nhìn bộ dáng cà phơi phớt lớt của Vân Thanh, ông lão tóc trắng thở dài: “Xuống núi đi, đi theo Hàn Tam Thiên, đừng trở về nữa.”
Vân Thanh sững sờ, thu lại biểu tình vui vẻ hỏi: “Thầy, tại sao muốn con đi Hàn Tam Thiên? Không phải người nói muốn anh ta phải chết sao? Hơn nữa con đi rồi thì ai sẽ chăm sóc người?”
“Ta cần con phải chăm sóc sao? Nhớ kỹ lời thầy, tốt nhất con có thể trở thành bạn bè của tên đó, về sau có người đến tìm còn thì đưa miếng ngọc thạch này ra làm tín vật chứng minh thân phận của con.” Ông lão tóc trắng dặn.
Đầu óc Vân Thanh trở nên nhão
nhoét, trở thành bạn của Hàn Tam Thiên? Là muốn mượn đao đâm sau lưng tên đó? Nhưng mà dựa
vào thân thủ của mình, cho dù là ám
sát cũng chưa chắc đã thành công, còn nữa, ai sẽ đến tìm mình kia chứ, khối ngọc thạch này đại diện cho tín vật gì?
“Ta biết con còn nhiều nghi hoặc nhưng sau này con sẽ có cơ hội biết rõ, có điều trước đó vì an toàn của bản thân, không cần phải điều tra gì cả, tất cả thuận theo tự nhiên.” Ông lão tóc trắng nhắc nhở.
“Thầy, con từ nhỏ là do người nhặt
được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685428/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.