"Tô Nghênh Hạ, hôm nay có cậu ta thì không có ông, cháu xem mà lựa chọn đi."
Đây là đang phân rõ ranh giới sao?
Tuy Tô Nghênh Hạ rất tức giận, nhưng chung quy Tưởng Hoành là ông ngoại của cô, nhưng cô không thể vì Tưởng Hoành mà coi nhẹ Hàn Tam Thiên được.
Quan trọng hơn là, hôm nay bao cả khách
sạn không có một chút nào liên quan đến cô hết, tất cả đều do một mình Hàn Tam Thiên sắp xếp.
Tuy rằng Tô Nghênh Hạ không biết Hàn Tam Thiên muốn tiếp đãi vị khách quý nào, nhưng anh ấy đã nói như vậy rồi, vậy thì chắc chắn vị khách quý này là có thật.
"Ông ngoại, ông cho rằng khách sạn này là do cháu bỏ tiền ra bao trọn nhưng thật ra chuyện này không liên quan gì đến cháu, một đồng cháu cũng không hề bỏ ra. Cho nên cháu không có tư cách không cho anh ấy đi vào."
Tô Nghênh Hạ nói.
Loại lý do như thế này mấy người nhà họ Tưởng nghe được đều cảm thấy rất với vẩn, không phải tiền của Tô Nghênh Hạ, chẳng lẽ là tiền của Hàn Tam Thiên sao? Sao có thể khiến người khác tin tưởng được.
"Tô Nghênh Hạ, không ngờ đến cháu chỉ vì một người ngoài mà ngay cả ông ngoại của mình cũng không muốn giúp."
"Có tiền quả nhiên sẽ thay đổi, bậc cha chú của chính mình cũng không để vào
mắt, người như cháu không xứng là người của nhà họ Tưởng."
"Một cái khách sạn rách nát mà thôi, cứ tưởng là bọn tôi sẽ để vào mắt sao?"
Một đám người nhà họ Tưởng đều chỉ trích Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685400/chuong-349.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.