Anh ta, sợ rằng cũng có thể đánh được mấy hiệp với thầy Viêm Quân, thật sự là đáng sợ.
Hàn Tam Thiên đi xuống sân thi đấu, đi về phía cửa vào.
Nhân viên cũng không dám ngăn cản, chỉ có thể mặc kệ Hàn Tam Thiên rời đi.
Mặc Dương và Lâm Dũng thấy thế, vội vàng đuổi theo Hàn Tam Thiên.
Ra ngoài đường, Hàn Tam Thiên ném mặt nạ xuống, Mặc Dương và Lâm Dũng chạy tới bên cạnh.
"Thế nào, có cần phải đến bệnh viện không?" Tuy Mặc Dương hết sức kinh ngạc trước thực lực của Hàn Tam Thiên, nhưng ông biết Hàn Tam Thiên chắc chắc cũng bị thương nặng.
Hàn Tam Thiên lắc đầu, nói: "Lái xe đưa tôi về nhà đi."
"Thật sự không cần đi đến bệnh viện? Cậu chắc không đó? Tay cậu không thành vấn đề chứ?" Khoảng cách gần, Mặc Dương có thể nhìn thấy hai tay Hàn Tam Thiên run rẩy, hỏi liên tục ba vấn đề, tỏ rõ ông quân tâm Hàn Tam Thiên.
Hàn Tam Thiên cười cười, nói: "Bệnh viện lúc nào cũng có thể đi, nhưng mà đêm
nay là một ngày đặc biệt."
Trong văn phòng của Diệp Phi. Khi gã biết
sân thi đấu quyền anh có một khán giả có thể bức lui được Đạo Thập Nhị, ngay từ đầu cũng không tin chuyện này, mãi đến lúc xác nhận mãi không có nhầm, mới cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù cái thái độ không chịu sự khống chế của Đạo Thập Nhị khiến Diệp Phi cực kỳ khó chịu, nhưng gã phải công nhận thực lực mạnh mẽ của Đạo Thập Nhị, đó cũng là nguyên nhân tại sao Diệp Phi lại dung túng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685161/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.