"Quá khủng rồi."
"Tên đó mà không phải người của đấu trường thì tôi viết ngược tên luôn. Chắc chắn là bên đấu trường cố tình sắp xếp."
"Khán giả bình thường thì sao lại lợi hại như thế được."
Thính phòng nổ ra âm thanh nghị luận sôi nổi, chỉ có Mặc Dương và Lâm Dũng biết Hàn Tam Thiên không hề liên quan gì đến đấu trường. Nhưng trong đầu họ hoàn toàn không có một từ ngữ nào để hình dung được Hàn Tam Thiên.
"Cậu ấy không định một mình đấu với toàn bộ người của đấu trường đấy chứ?"Mặc Dương cười khổ nói.
Lâm Dũng lau cái trán đẫm mồ hôi lạnh, nói: "Có thể lắm, nhưng cao thủ dưới tay Diệp Chi nhiều như mây, anh ấy chống đỡ được thật ư?"
"Cậu thấy có cản cậu ta lại được không? Hai tay đấm này hoàn toàn không có cơ hội hoàn thủ. Một người lợi hại như vậy mà lại cam chịu ở rể nhà họ Tô, rồi lại bị cả thành phố coi là phế vật nữa chứ."Mặc Dương khó hiểu nói, nếu ông mà có nhiều tiền như vậy, nếu ông mà có thân thủ như vậy, chắc chắn sẽ không cam chịu bị người khác cưỡi lên đầu lên cổ.
Làm mọi chuyện chỉ vì một người phụ nữ u?
Sắc mặt người nhân viên kia cực kỳ khó coi, xem ra chỉ có thể gọi quyền thủ mạnh nhất ra thôi, tuyệt đối không thể để đấu trường mất thể diện được.
“Muốn tiếp tục không? Nhân viên hỏi Hàn Tam Thiên.
“Đừng gọi mấy tên rác rưởi nữa, chỉ tổ phí thời gian thôi.” Hàn Tam Thiên nói.
“Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ gọi người mạnh nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685159/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.