“Ngươi là ai?”
Không đợi Lâm Ẩn mở mắt ra, một tiếng hét to vang lên từ cách đó không xa.
Tu sĩ xung quanh đều dè dặt nhìn Lâm Ẩn, tuy chàng trai này trông vô hại, nhưng qua hô hấp khi nãy đã có thể nhìn ra chắc chắn không phải kẻ yếu.
Lâm Ẩn từ từ mở mắt ra, nhìn xung quanh, không nhịn được nhíu mày.
Anh cũng từng sống hơn hai mươi năm ở Thiên Hoang giới, biết rõ thành Trấn Bắc là một tòa thành lớn ở biên giới phía Bắc, do tông môn hạng nhất Tùng Tuyền Tông quản lý.
Thành Trấn Bắc có tài nguyên phong phú, còn có Truyền Tống Trận với những hành tinh khác, vẫn luôn là tòa thành thương mại lớn của Thiên Hoang giới, nhưng bây giờ trông thành Trấn Bắc có hơi hoang tàn, gần Truyền Tống Trận còn không có một bóng người, xung quanh gần như không có người sinh sống. Hơn nữa đa số các đệ tử của những tông môn xung quanh anh đều đang bị thương.
“Thành Trấn Bắc sao có thể trở thành thế này?”
Lâm Ẩn cau mày hỏi: “Các người là người của Tùng Tuyền Tông à?”
Thấy vẻ mặt Lâm Ẩn không giống giả vờ, nửa bước Chân Thần dẫn đầu của Tùng Tuyền Tông mới hơi thả lỏng cảnh giác, hỏi:
“Không phải người của U Tuyền Tông?”
Lâm Ẩn lắc đầu: “Ta là người ngoại vực, lần này đến Thiên Hoang giới là muốn thăm bạn, ba mươi năm trước ta từng đến Thiên Hoang giới, thành Trấn Bắc là thành lớn của biên giới phía Bắc, sao lại trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632803/chuong-1305.html