“Giang Hoài không dám hai lòng”.
Giang Hoài là cao thủ Chân Thần, đương nhiên có thể cảm nhận được trên thần hồn của mình lúc này đã có thêm một phù triện màu xanh tràn đầy sức mạnh, phù triện này trông bình thường, nhưng nếu thật sự nổ tung, e rằng cả người ông ta và thần hồn đều sẽ bị nghiền nát.
Nghĩ đến việc từ nay về sau không thể làm chủ sống chết của bản thân, dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không khỏi thấy tuyệt vọng.
“Chỉ làm đầy tớ một trăm năm thôi, chẳng là gì với ông cả”.
Lâm Ẩn chỉ vào Vu Thiên Ngữ, hờ hững nói: “Một trăm năm sau, ta sẽ trả lại sự tự do cho ông, một trăm năm này, ông phải đi theo cô bé, bảo vệ cho cô bé, nếu cô bé xảy ra chuyện thì ông cũng không cần sống nữa”.
“Vâng!” Nghe vậy, Giang Hoài thầm thở phào, chỉ bảo vệ một cô nhóc vừa bước vào Địa Tiên, ông ta tin mình có thể làm được. Ông ta biết lần này Lâm Ẩn trở về Thiên Hoang giới, nếu Lâm Ẩn dẫn ông ta đi cùng, xảy ra mâu thuẫn với Vô Cực Tông, ông ta sẽ trở thành bia đỡ đạn.
So sánh với nhau, bảo vệ một cô bé trăm năm thoải mái hơn nhiều.
“Thiên quân”.
Vu Thiên Ngữ giật mình, không ngờ Lâm thiên quân lại thu phục một cao thủ Chân Thần đến bảo vệ mình.
“Các người đúng là to gan, không ngờ lại dám một mình chạy tới tinh không”, Lâm Ẩn lạnh lùng nói: “Cháu là con một của nhà họ Vu, nếu cháu xảy ra chuyện, tôi phải ăn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632802/chuong-1304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.