Bây giờ Lâm Ẩn mạnh đến mức nào?
Ngay cả bản thân anh cũng không rõ lắm, từ sau khi trở về từ tinh lộ, đấu với người khác anh chỉ sử dụng sức mạnh của thân thể, nhưng dù thế, cao thủ Thiên Tiên trung kỳ cũng không phải kẻ thù của anh. Nhưng lúc này đối mặt với Thanh Trích Tiên, anh lại không dám nương tay, nương tay chỉ có một kết cục là chết.
“Ầm!”
Lâm Ẩn giơ tay lên, hư không xung quanh đều chấn động, tinh quang như thủy triều biến thành một bàn tay lớn ầm ầm đè xuống hư không, tựa như chiến xa lôi thần trên trời, khiến hư không xung quanh vỡ nát, trận pháp ở nơi sâu trong ma vực muốn ngăn cản sức mạnh đáng sợ này cũng phải phát ra tiếng kẽo kẹt.
Nếu không nhờ có trận pháp bảo vệ, e rằng nơi sâu trong ma vực đã bị đòn đánh này của Lâm Ẩn làm sụp đổ rồi.
“Không tệ!”
Thanh Trích Tiên đứng trong hư không, đối mặt với một đòn rung chuyển trời đất này của Lâm Ẩn, sắc mặt lão ta vẫn không chút cảm xúc.
Lão ta chập chỉ thành kiếm, chém xuống một phát.
Sau lưng Thanh Trích Tiên xuất hiện mặt trời to tướng, mặt trời chiếu tia sáng nóng rực như liệt hỏa địa ngực. Ngọn lửa như thiên kiếm chém xuống, hư không vỡ nát, thiên kiếm đi qua, ngọn lửa thiêu đốt trong hư không vẫn không tắt, mà còn để lại dấu vết của ngọn lửa sau thiên kiếm.
“Kiếm kinh Đại Nhật của Long phủ nghìn năm trước!”
Vẻ mặt cụ Trịnh thay đổi, la to.
Năm đó Thánh Quán Tiên Quân của Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632703/chuong-1205.html