Chỗ khi nãy Kiền Giao đứng xuất hiện một hố đen to lớn nối thẳng xuống lòng đất, không biết sâu bao nhiêu vạn trượng, vô biên vô tận.
Một mình Thanh Trích Tiên đứng lơ lửng trên hố đen.
Dù lão ta tu luyện công pháp của Ma Tộc nhưng vẫn nhẹ nhàng như tiên, trên người không có chút ma khí nào, càng không thể tìm thấy chỗ bị ma hóa.
Tựa như thần tiên trên chín tầng mây giáng trần vậy.
Phạm vi nghìn dặm đều vì một cái chỉ tay của Thanh Trích Tiên làm đảo lộn, mặt đất nứt ra như mạng nhện, vết nứt lan rộng, bụi bầy đầy trời, hoàn toàn không có chỗ nào lành lặn.
Đến tận lúc này, mặt đất vẫn còn không ngừng chấn động, một tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống.
“Sao Thanh Trích Tiên có thể mạnh đến thế chứ?”
Mấy Thiên Tiên Ma Tộc bị thương không nhẹ, bọn họ bò lên từ trong đống phế tích, nhìn thấy cảnh trước mắt thì đều trợn mắt há mồm. Thiên Tiên Ma Tộc vừa muốn ra tay giết người khi nãy ngã quỵ dưới đất, vẻ mặt mờ mịt, thế giới quan đều bị một quyền của Thanh Trích Tiên làm sụp đổ.
Bọn họ có nhiều người hợp tác như vậy mà vẫn không thể đỡ được một quyền của Thanh Trích Tiên.
Bây giờ ông ta có hơi nghi ngờ cuộc đời.
“Nếu cậu ta không đứng về phía Ma Tộc thì tốt biết bao!”
Cụ Trịnh nhìn Thanh Trích Tiên bằng vẻ mặt tiếc nuối, người mạnh như thế, tiếc là không cùng một phe với bọn họ.
Sắc mặt của mấy cao thủ Nhân Tộc khác cũng trở nên khó coi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632702/chuong-1204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.