“Anh bảo ông ta đến tìm tôi đi!”
Lâm Ẩn cười khẽ, dùng ngón tay làm kiếm chém ra.
Ầm!
Một âm thanh vang dội kèm theo cơn chấn động vô hình truyền đến, nhanh chóng lan tràn ra ngoài, mãi đến khi lan ra ngoài mấy chục dặm mới dần tiêu tan.
Mà vòng bảo vệ trước mặt thanh niên Ma Tộc chỉ lóe lên một cái, kiếm quang Lâm Ẩn chém ra đã biến mất.
“Ồ?”
Trong mắt Lâm Ẩn thoáng hiện vẻ nghi ngờ, lực phòng hộ của trận pháp này trông không mạnh bao nhiêu, không ngờ lại không bị vỡ dưới một đòn của anh.
“Lâm Ẩn, ngươi từ bỏ đi, trận pháp này là do bố ta bố trí, người không phải cấp bậc Thiên Tiên hoàn toàn không thể phá được đâu!”, thấy Lâm Ẩn không đánh vỡ được trận pháp, vẻ tự tin lại lần nữa xuất hiện trên mặt thanh niên Ma Tộc.
“Trận pháp mạnh như thế, còn phái hai Thiên Tiên trông chừng, chắc chắn bên trong có bí mật lớn, hôm nay mình phải đánh vỡ lá chắn này, để xem bên trong có cái gì”.
Lâm Ẩn đứng chắp tay, khí thế nguy hiểm xuất hiện trên người.
Nhưng vào lúc này, mấy bóng người chạy nhanh tới từ bên trên.
Thấy người đến, thanh niên Ma Tộc vui mừng la lớn: “Mau đến đây, có người giết đến nơi này rồi!”
Lâm Ẩn híp mắt lại.
Không ngờ người đến là Kiền Giao và một đám Thiên Tiên Ma Tộc mà anh từng gặp ở ngoài ma vực, có khoảng bảy Thiên Tiên.
“Lâm Ẩn?”
Đám người Kiền Giao thấy Lâm Ẩn cũng sửng sốt, không ngờ Lâm Ẩn lại có thể tìm đến đây, nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632700/chuong-1202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.