Lâm Ẩn đứng lại ở ranh giới của vùng trong và vùng ngoài của rừng Ma Quỷ một lát mới chậm rãi đi vào trong.
Càng đi sâu thì càng vắng vẻ, không ít cây khô đều biến thành màu đen, nhưng vẫn đứng vững không ngã, trên cây có mấy nhánh lá cây thưa thớt.
‘Quả nhiên không đến nhầm chỗ’.
Lâm Ẩn thầm nghĩ, nơi này chắc chắn có liên quan đến Ma Tộc, anh cảm nhận được ma khí mỏng manh trên những cái cây này. Nếu Địa Tiên bình thường đến đây đều sẽ không cảm nhận được ma khí trong cây, vì khoảng thời gian này anh tiếp xúc với Ma Tộc khá nhiều, lại thêm tu vi đột phá, thân thể còn đạt đến mức độ bất hủ bất diệt, giác quan cực kỳ mạnh, mới có thể cảm nhận được ma khí mỏng manh trong cây.
Nhưng rất kỳ lạ, Lâm Ẩn đi sâu vào trong mà vẫn không thấy một Ma Tộc nào.
Chẳng những không nhìn thấy Ma Tộc mà cả một vật sống cũng không nhìn thấy.
Anh đi mấy vòng trong rừng Ma Quỷ vẫn không phát hiện ra dấu vết.
‘Chẳng lẽ Ma Tộc bỏ đi rồi?’
Lúc Lâm Ẩn chuẩn bị từ bỏ để đi đến bí cảnh Côn Luân, đột nhiên có ma khí ngút trời truyền đến từ phía Đông nam của anh. Lâm Ẩn bước ra một bước, đã xuất hiện ở nơi có ma khí dâng lên kia.
Không gian nơi này hơi rung động, nhưng lại không hề có sự tồn tại của Ma Tộc nào, ma khí bắt đầu sinh ra từ chỗ đang rung động kia.
“Tôi rất muốn xem nơi này có cái gì lạ!”
Lâm Ẩn bước ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632698/chuong-1200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.