“Giáo chủ, sao ngài cứ thấp thỏm không yên thế ạ?”
Một kỵ sĩ bạc cũng phát hiện ra sắc mặt của giáo chủ Bạch Y không đúng lắm, nhỏ giọng hỏi han.
“Tôi cũng không biết vì sao nữa, cứ cảm thấy lần này chúng ta sẽ xảy ra vấn đề”.
Giáo chủ Bạch Y nhíu mày, nhỏ giọng nói.
“Giáo chủ, chắc ngài đa nghi quá rồi, người mạnh nhất ở Nam Dương bên này cũng chỉ là Thần cảnh mà thôi, một mình tôi đã đủ càn quét cả Nam Dương rồi, còn ai có thể uy hiếp đến chúng ta nữa chứ”, kỵ sĩ bạc không đồng ý nói, Nam Dương chỉ là một vùng đất nhỏ, sao có thể ngăn cản bước chân của bọn họ được.
“Hy vọng là tôi quá đa nghi, cách đây không lâu Tòa Thánh của chúng ta đã tổn thất rất nhiều tinh nhuệ ở phương Đông, chúng ta không thể sơ suất được”, giáo chủ Bạch Y lắc đầu nói.
“Đợi khi Giáo hoàng rời khỏi bí cảnh rồi sẽ bắt đầu chinh phạt phương Đông, đến lúc đó tôi thật muốn xem thử người hộ đạo của Long Quốc có thể ngăn cản đoàn kỵ sĩ của Tòa Thánh chúng ta không”, kỵ sĩ bạc khó chịu nói.
Lần trước đi lấy một tài nguyên lại tổn thất hơn mười mấy kỵ sĩ, thật sự là một nỗi nhục lớn với Toà Thánh.
Giáo chủ Bạch Y vẫn còn nhíu chặt mày, trong lòng ngày càng thấy bất an. Ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy một ánh sáng trắng đột nhiên xuất hiện ở phía Đông.
Không xong rồi!
…
Lâm Ẩn đứng trong hư không, cầm kiếm Thu Thủy trong tay, tiện tay chém về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632530/chuong-1032.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.