“Suranki!”
Nhìn thấy người tới, sắc mặt Tạ Toàn cũng trở nên nặng nề.
Suranki là đại đệ tử của cao thủ Thần cảnh Lãnh Phong, thực lực không chênh lệch mấy với ông ta, lại thêm một Bành Trình chỉ yếu hơn ông ta một chút, trận chiến này hơi khó rồi đây.
“Anh Tạ, anh vốn không nên giết chết Lãnh Mâu, bây giờ ngay cả cơ hội để quay đầu cũng không có rồi”, Suranki thở dài một tiếng.
Lúc mới đến Nam Dương, ông ta thường xuyên uống rượu truyện trò với Tạ Toàn, hai người cũng coi như bạn bè, nhưng bây giờ mỗi người một hướng, không thể không chém giết nhau.
“Yoga các người đã muốn ra tay với nhà họ Tạ của tôi rồi, còn không cho chúng tôi phản kháng sao?”, Tạ Toàn hờ hững đáp.
“Haiz!”
Suranki thở dài một tiếng: “Anh Tạ, hai chúng ta cũng đã mười mấy năm không đánh nhau rồi, hôm nay để tôi lĩnh giáo thủ đoạn của anh đi!”
…
Bên ngoài ầm ĩ như vậy, đương nhên cũng thu hút sự chú ý của hai người trong từ đường.
Hơi thở trên người Tạ Viễn trở nên rối loạn.
“Vận chyển công pháp, tịnh tâm, đừng nghĩ lung tung!”
Lâm Ẩn quát to một tiếng.
Chuyện bên ngoài chỉ là chuyện cỏn con, nhưng lần này nếu còn đột phá thất bại nữa, cả đời này Tạ Viễn cũng sẽ không còn hy vọng đột phá, còn lãng phí một dị quả của anh nữa.
Tạ Viễn cũng không hổ là cao thủ Thần cảnh lão luyện, tuy lúc đầu không thể nhịn xuống cơn giận trong lòng, nhưng nghe thấy tiếng quát to của Lâm Ẩn thì nhanh chóng tập trung,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632524/chuong-1026.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.