“Ông sẽ không hối hận vì quyết định hôm nay đâu”, Lâm Ẩn gật đầu, Tạ Viễn vốn đã là cao thủ Thần cảnh, thiên phú cũng không tệ, đáng để anh bồi dưỡng.
Hơn nữa anh tin mình có thể khiến Tạ Viễn không hối hận với quyết định hôm nay.
“Cậu Ẩn, không biết khi nào chúng ta đột phá? Tuy Thanh Môn tôi không bằng nhà họ Lâm ở Lang Gia của cậu, nhưng mấy năm nay cũng có một ít báu vật quý giá và chút đan dược”, Tạ Viễn hơi lo lắng hỏi Lâm Ẩn.
Đến tận bây giờ lão vẫn hơi nửa tin nửa ngờ, theo lão thấy Lâm Ẩn vốn chỉ là một Thần cảnh đỉnh cao, sao có thể giúp lão đột phá một cảnh giới nhỏ được?
Chỉ là chữa ngựa chết thành ngựa sống mà thôi.
Nếu thật sự có thể bước vào Thần cảnh hậu kỳ, dù cống hiến cho Lâm Ẩn năm mươi năm thì sao chứ?
“Ha ha, Lâm Ẩn tôi muốn tăng lên một cảnh giới giúp ông còn chẳng cần ông tự bỏ vốn ra, tối nay, ngay tại nơi này, tôi sẽ giúp ông bước vào Thần cảnh hậu kỳ, đến lúc đó ông có thể có thù báo thù, có oán báo oán rồi”.
Lâm Ẩn cười ha ha, hai mắt loé lên ánh sáng rực rỡ, một dị quả trực tiếp bị Lâm Ẩn ném vào miệng Tạ Viễn, Tạ Viễn ngửi thấy một mùi hương nồng đậm, dị quả lập tức từ cổ họng chạy xuống bụng.
Lão cảm thấy trong bụng mình có một ngọn lửa đang bùng cháy, một luồng chân nguyên vô cùng to lớn truyền đến từ sau lưng.
Mà linh khí trong phạm vi mấy nghìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632523/chuong-1025.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.