Một gã trung niên người Thiên Trúc đứng bên cạnh Lãnh Mâu nhìn Tạ Toàn với ánh mắt nặng nề, Tạ Toàn vẫn rất có tiếng tăm ở Nam Dương, tu vi đỉnh cao trên bảng Thiên, ngay cả ông ta cũng chưa chắc có thể đấu lại.
“Cậu chủ cẩn thận!”
Người Thiên Trúc kia lên tiếng nhắc nhở.
“Bố!”
Nhìn thấy Tạ Toàn, Tạ Nam như yến non về tổ nhào vào lòng ông ta, nước mắt liên tục rơi xuống, cô ta thật sự không thể tin rằng nhà họ Tạ của bọn họ sẽ có lúc nguy hiểm như thế, chẳng trách mấy hôm trước bố đưa cô ta đến Cảng Thành, nhưng cô ta vì trốn Lãnh Mâu nên lại chạy về.
Lúc nhìn thấy Tạ Toàn, Lãnh Mâu cũng giật mình, nhưng sau đó vẫn bình tĩnh trở lại, tuy không biết vì sao Tạ Toàn nên ở trụ sở chính của Thanh Môn đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng anh ta không tin Tạ Toàn dám ra tay với mình, bây giờ nhà họ Tạ vẫn đang cố sức liên lạc với bố, nếu ra tay với anh ta thì cũng chẳng còn cơ hội để cứu vãn được nữa.
“Môn chủ Tạ à!”
Lãnh Mâu ung dung nói với Tạ Toàn: “Nếu ông gả Nam Nam cho tôi, chúng ta sẽ trở thành người một nhà, nguy cơ của nhà họ Tạ các ông cũng có thể giải trừ, đây là một chuyện có lợi với tất cả mọi người, ông có thể suy xét xem?”
“Câm miệng!”
Quản gia Tống quát to: “Cậu Lãnh, chú ý thân phận của cậu”. ngôn tình hay
Lãnh Mâu cười khinh thường: “Đến lượt con chó già như ông lên tiếng trước mặt tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632521/chuong-1023.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.