Ngay sau khi mọi người cảm nhận được hơi thở trên người Cổ Nguyên thì anh ta đã biến mất.
Cả đối thủ của Cổ Nguyên là Chu Phong cũng không phản ứng kịp.
“Tiểu Phong!”
La Quyền thấy tốc độ của Cổ Nguyên thì quát khẽ một tiếng, ánh mắt nặng nề, chuẩn bị để ra tay bất cứ lúc nào.
Chu Phong nghe thấy tiếng quát khẽ của La Quyền mới lấy lại tinh thần.
Ầm!
Nhưng vẫn chậm một bước.
Chu Phong bị một quyền của Cổ Nguyên làm bay ngược ra ngoài rồi ngã ầm xuống đất, vụn đá tung bay.
Chu Phong phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt xám xịt.
La Quyền cực kỳ tức giận, khi nãy ông ta vốn định ra tay, nhưng lại bị khí thế của một cao thủ trên bảng Thiên chặn lại, cho nên mới không ra tay kịp.
“Cái gì?”
“Chu Phong cứ thế thua rồi sao?”
“Rốt cuộc chàng trai này là cao thủ từ đâu đến thế?”
Những người đang xem chiến ngạc nhiên bàn tán.
“Anh thua!”
Cổ Nguyên hờ hững nói với Chu Phong: “Chỉ có chút thực lực như thế, sau này đừng tự xưng là thiên tài nữa”.
Chu Phong cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng cũng không dám nói gì, hắn biết dù có thêm một cơ hội nữa, hắn cũng không thể tránh khỏi một quyền này của Cổ Nguyên.
Chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía sư phụ mình.
La Quyền khó hiểu nhìn một vòng xung quanh, lạnh lùng nói: “Đạo hữu từ đâu đến, sao lại ngăn cản tôi, là muốn gây hấn với tôi ư?”
Lúc này mọi người mới giật mình, chẳng trách khi nãy La Quyền không ra tay giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632516/chuong-1018.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.