“Hoàng Bá Thiên đâu rồi?”
Người được gọi là ông Công Dương nhíu mày hỏi.
“Bố tôi bị bọn họ giết, ông nhất định phải báo thù cho ông ấy!”.
Hoàng Thành la lớn.
“Hoàng Bá Thiên chết rồi?”.
Ông Công Dương cau mày, trong mắt hiện lên sự mất kiên nhẫn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đúng là phiền phức, Hoàng Bá Thiên chết rồi, tôi đi đâu lấy nguyên liệu đây?”.
“Ông Công Dương?”.
Hoàng Thành cũng ngơ ngác, hắn vốn cho rằng ông Công Dương là bạn tốt của bố mình, nhưng nhìn thái độ bây giờ, xem ra ông Công Dương không hề định ra tay báo thù cho bố.
“Cái gì?”.
Trong giọng điệu của ông Công Dương mang theo chút mất kiên nhẫn.
Đáy lòng Hoàng Thành trở nên lạnh lẽo, nhỏ giọng hỏi.
“Ông không báo thù cho bố tôi sao?”.
“Báo thù cái gì? Tôi và lão chỉ là quan hệ hợp tác thôi, lão chết liên quan gì đến tôi!”, ông Công Dương mất kiên nhẫn nói.
Hoàng Thành hoàn toàn ngây người.
Lâm Ẩn mỉm cười tiến lên một bước, lạnh nhạt nói: “Ông có quen Thẩm Xuyến không?”.
“Thẩm Xuyến là ai? Tôi không quen!”.
Ông Công Dương mất kiên nhẫn nói: “Lâm Ẩn, tôi xem trọng cậu cho nên mới xuống núi, cuối cùng cậu có chuyện gì, không có chuyện gì thì tôi đi lên đây”.
Có thời gian để nói chuyện với Lâm Ẩn còn không bằng để lại nghiên cứu trận pháp nữa, đúng lúc bây giờ lão ta đang có manh mối mới.
“Ông không quen Thẩm Xuyến ư, vậy ông biết thân thể Otogi không?”.
Lâm Ẩn thấy vẻ mặt ông Công Dương không giống giả vờ thì nhíu mày hỏi.
Anh thấy uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632471/chuong-973.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.