“Sao đấy? Mấy người không phục à?” Công Tôn Thu Vũ lạnh lùng hỏi.
“Không phải vậy, cô Công Tôn, cô nói thế, hình như hơi làm khó người khác nhỉ.” Trịnh Thông lên tiếng, sắc mặt ông ta sa sầm.
“Đúng đấy, cô Công Tôn, cô lại đi giúp một gã thầy thuốc quèn à? Có lý nào lại thế.” Một người đàn ông trung niên khác trong nhà họ Trịnh dè dặt nói.
“Tôi chỉ nói một lần cuối cùng, mấy người lập tức xin lỗi đại sư Lâm ngay, bằng không, tự gánh lấy hậu quả!” Công Tôn Thu Vũ nói với vẻ tức giận, cô ấy đã tức giận rồi.
Đám người này không biết tốt xấu gì cả, bản thân mình ra mặt kêu bọn họ xin lỗi, nghĩa là đã cho bọn họ con đường sống rồi.
Nếu như thật sự chọc giận anh họ, thế thì không phải một câu xin lỗi là có thể giải quyết mọi chuyện đâu!
“Tôi...”
Sắc mặt của tất thảy người nhà họ Trịnh có mặt ở đây đều giống như màu gan heo, đều tỏ vẻ không cam tâm và nhục nhã.
Không ngờ lại bắt bọn họ xin lỗi một thằng nhà quê đến từ tỉnh Đông Hải, nhục nhã quá đi mất!
Nhất là, thằng nhà quê này còn đánh Trịnh Nguyên Bảo, và gia chủ Trịnh Thông trước mặt mọi người nữa chứ, đúng là đã giẫm đạp lên mặt mũi và nhân phẩm của bọn họ.
Có điều, hiếm lắm bọn họ mới nhìn thấy Công Tôn Thu Vũ nổi giận, và tỏ vẻ nghiêm túc.
Bọn họ lập tức cảm thấy hoang mang.
Bọn họ có thể không quan tâm đến con sâu cái kiến như Lâm Ẩn, nhưng mà, ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631658/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.