“Câu! Oắt con, cậu đến từ đâu mà lại ăn nói ngông cuồng như thế? Dám đánh con trai của Trịnh Thông tôi, còn dám tỏ ra hung hăng trước mặt tôi nữa!” Trịnh Thông nói, sắc mặt ông ta toát ra vẻ giận dữ, chỉ mong có thể ăn tươi nuốt sống Lâm Ẩn.
Thấy Trịnh Nguyên bảo thê thảm như thế, giống như lửa giận bốc ngùn ngụt lên trời, nhưng ông ta vẫn hơi sợ ngón võ của Lâm Ẩn, không dám ra tay đánh anh.
“Người không đụng đến tôi, thì tôi sẽ không đụng đến người.” Lâm Ẩn lạnh lùng nói, anh ngồi xuống bắt đầu uống trà.
Trịnh Thông nhìn thấy Lâm Ẩn như thế, bèn cảm thấy tức giận tột cùng, cái thằng nhà quê này nghĩ mình là ai chứ? Chẳng qua chỉ là bác sĩ, luyện được chút võ công, mà dám hung hăng như thế này rồi à?
Mắc gì không đụng đến cậu kia chứ? Nhà họ Trịnh vừa có tiền vừa có quyền, muốn đụng mày thì sao nào? Kiếm được nhiều tiền như thế chẳng phải để làm bộ làm tịch à?
“Hôm nay ông đây cứ muốn đụng đến cậu đấy, thì sao nào?” Trịnh Thông lạnh lùng nói, ông ta vẫy tay: “Tụi mày vào kho lấy vũ khí ra đây.”
Mười mấy gã bảo vệ nghe theo lời chỉ huy của ông ta, quay người đi ra khỏi căn biệt thự, lấy vũ khí đến cho ông ta.
“Nhóc con họ Lâm kia, cậu đừng nghĩ rằng cô cả Công Tôn mời cậu sang đây khám bệnh, rồi cậu muốn gì làm nấy, chẳng qua cậu chỉ là một thằng thầy thuốc quèn, là một con chó phục vụ cho nhà giàu như bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631657/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.