Nửa tiếng đồng hồ sau.
Lâm Ẩn và Công Tôn Thu Vũ đi ra khỏi quán trà Vân Vận, gương mặt Lâm Ẩn hoàn toàn không bộc lộ chút cảm xúc nào cả, Công Tôn Thu Vũ lại tỏ ra vui vẻ, cô ấy luôn miệng cười ha ha, giống như đã gặp chuyện gì hay ho lắm vậy.
Cảnh tượng này khiến cho đội ngũ bảo vệ đứng canh cổng và Chu Ngọc Đàm kinh ngạc.
Chuyện gì thế này?
Từ lúc xuống máy bay cho đến giờ, cô Công Tôn luôn tỏ ra lạnh lùng, hết sức oai phong, tại sao lại nhiệt tình với đồ vô dụng trong lời đồn này như vậy chứ?
Anh có tài năng gì? Sao lại có sức quyến rũ như thế?
“Cô Công Tôn, cô muốn đi đâu chơi? Tôi biết nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong tỉnh Đông Hải lắm, có thể dẫn đường, làm hướng dẫn viên cho cô.” Chu Ngọc Đàm nói với giọng niềm nở
“Không cần đâu, các người về đi.” Công Tôn Thu Vũ trả lời một cách khó chịu.
“Ơ kìa, cô Công Tôn, làm vậy không được đâu, cụ nhà đã dặn dò bọn tôi phải tiếp đãi cô trịnh trọng, tối đêm nay bọn tôi đã đặt bàn tiệc toàn món đặc sản Long Hán ở khách sạn Thanh Vân rồi, mong cô nể mặt chúng tôi.” Chu Ngọc Đàm nói, rồi lạnh lùng liếc nhìn Lâm Ẩn với ánh mắt khinh thường.
“Nhất là, cô Công Tôn, người ở thành phố nhỏ bé như thành phố Thanh Vân mưu mô lắm, cô phải để ý một chút, đừng để cho người có tâm địa bất chính lừa gạt mình.” Chu Ngọc Đàm nói bóng nói gió: “Như cái tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631651/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.