Trong lòng Chu Ngọc Đàm rất khó chịu, cô ta nhìn Lâm Ẩn không biết xấu hổ làm trai bao, không biết đã dùng thủ đoạn quỳ liếm gì mà đến cả cô Công Tôn cũng nể mặt anh như vậy.
Tên vô dụng rác rưởi này rõ ràng không có tư cách ngồi đây uống trà, còn để mình làm phục vụ cho anh nữa, dựa vào đâu chứ?
"Cho một ly nước lọc đi." Lâm Ẩn nói thản nhiên.
"Nước lọc? À, không có, quán trà Vân Vận chúng tôi chưa bao giờ có loại thức uống thấp kém như vậy. muốn uống nước lọc thì phiền anh sang ven đường mà uống." Chu Ngọc Đàm khinh thường bảo.
Đúng là tên nhà quê chết dẫm, đến quán trà Vân Vận mà còn uống nước lọc? E là không kham nỗi mức giá cùng nguồn gốc của trà ở đây? Cũng có thể là thấy giá cao quá nên không dám uống, sợ bản thân phải trả tiền?
"Cô Công Tôn, sao cô lại uống trà cùng tên quê mùa này chứ? Hoàn toàn hạ thấp thân phận của cô." Chu Ngọc Đàm nói, sau đó lạnh lùng liếc sang Lâm Ẩn: "Còn uống nước lọc nữa Anh xem thường cô Công Tôn sao? Cảm thấy mình uống không nỗi, sợ bắt anh phải trả tiền?"
"Chu Ngọc Đàm, cô mau câm miệng lại!" Công Tôn Thu Vũ nổi đóa.
Cô gái này muốn chết à? Mình đến để cầu xin Lâm Ẩn, còn cô ta thì đến quấy rối!
"Cô Công Tôn, cô..." Chu Ngọc Đàm bị dọa đến mức nhảy dựng lên, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng loạn, không biết tại sao cô Công Tôn lại bảo vệ thằng Lâm Ẩn vô dụng kia đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631650/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.