“Mày thật hỗn xược! Lại dám ra tay với anh Giao!”
Văn Nhị và Văn Tam lập tức lao lên, kẻ bên trái kẻ bên phải tấn công từ hai phía.
Lâm Ẩn đan hai tay vào nhau, bóp chặt lấy cổ họng của hai tên đó rồi vặn một cái. Rắc một tiếng, tất cả đều đổ mềm oặt người dưới đất như bị điện giật.
“Người anh em, rốt cục cậu là ai? Tôi không có đắc tội với cậu thì phải? Cậu cần tiền hay cần thứ gì? Tôi đều có thể cho cậu.” Văn Thiên Giao hỏi.
Ông ta ở trong bóng tối, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Lâm Ẩn nữa. Trong hoàn cảnh tăm tối như vậy càng khiến ông ta đắm chìm trong sự sợ hãi, thậm chí ông ta có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình một cách rất rõ ràng!
Văn Thiên Giao tung hoành ở thủ đô đã nhiều năm rồi, đây cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống kỳ lạ và đầy nguy hiểm như thế này.
Lại còn ở tại hang ổ của chính nhà họ Văn mình, bị người ta đơn phương độc mã đến tận trước mặt chém giết!
Đây là cái khái niệm gì vậy?
Toà nhà họ Văn có gài ít nhất một trăm tay súng, sáu bảy mươi sát thủ hàng đầu làm ám vệ cho nhà họ Văn, trên hành lang của căn phòng cũng có ba mươi sát thủ chuyên nghiệp khét tiếng ở nước ngoài.
Ngay đến cả hai cao thủ đệ nhất ở bên cạnh là Văn Nhị và Văn Tam cũng có thể tuỳ ý đánh bại được mấy chục cao thủ khác, vậy mà trong nháy mắt đã bị hạ gục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631627/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.