Đế Dương Vũ Thành nằm ở khu Hoa Dương phồn hoa nhất của thủ đô.
Đế Dương Vũ Thành được thắp sáng rực rỡ, tất cả đều được trang trí bằng ánh đèn và kiến trúc hàng đầu thế giới.
Nơi này được trang trí vô cùng xa hoa, tường được dát vàng đính ngọc. Những người qua lại nơi này không phải là giới người cực giàu có của thủ đô thì cũng là dòng dõi những nhân vật nổi tiếng, đây là nơi tụ họp, là hộp đêm của giới ăn chơi giàu có.
Bấy giờ thủ đô đang lan truyền một câu nói: Chỉ cần đã bước chân vào Đế Dương Vũ Thành thì sẽ không có ai dám động đến bạn!
Nơi này có thể được so sánh với khách sạn Hòa Bình thế kỷ trước.
Nơi này, cũng chính là cơ ngơi chính của nhà họ Văn tại thủ đô.
Một chiếc Bentley màu nâu dừng lại gần Đế Dương Thành, Vu Tắc Thành kéo cửa xe ra, Lâm Ẩn xuống xe, ánh mắt lạnh lùng quan sát thành phố giải trí đầy xa hoa này.
“Anh Ẩn, anh thực sự muốn vào đó một mình sao?” Vu Tắc Thành có chút lo lắng nói.
“Ông dẫn người của mình chặn ở các lối ra vào Đế Dương Thành là được, không được cho bất cứ người nào của nhà họ Văn ra khỏi đây, đã nghe rõ chưa?” Lâm Ẩn thản nhiên nói.
“Rõ rồi!” Vu Tắc Thành nghiêm túc nói.
Lâm Ẩn châm điếu thuốc lên rồi đi vào Đế Dương Thành rộng lớn.
Vẻ mặt của Vu Tắc Thành rất phức tạp, nhìn theo bóng lưng với chiếc áo gió màu đen, ngửi thấy mùi tanh nồng của cả biển máu.
Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631626/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.