"Hả? Bà muốn đuổi sếp Lâm đi?" Lý Bộc trợn to hai mắt, làm vẻ mặt vô cùng không dám tin mà hỏi ngược lại.
Mẹ vợ của cậu chú biết ăn vạ ghê? Còn muốn đuổi cậu chủ đi?
Bà ta là ai cơ chứ? Không biết tất cả đều là của cậu chủ hết sao?"
"Ông ngạc nhiên làm gì? Đuổi thằng oắt vô dụng đó đi thì có gì lạ sao?" Lư Nhã Huệ cười khẩy nói.
"Bây giờ con gái của tôi đã lên chắc thành phó tổng giám đốc của tập đoàn, còn là ủy viên thường vụ trong ban quản trị nữa, là người đứng đầu trong giới đá quý ở Đông Hải này mà! Chỉ tiện tay thiết kế ra một món trang sức đã có giá hơn mười triệu rồi!" Lư Nhã Huệ dương dương tự đắc bảo: "Cái thằng bạc nhược Lâm Ẩn kia sao xứng với con gái của tôi được? Bây giờ để nó xách giày cho con gái tôi cũng không đủ tư cách!"
"Mẹ, mẹ nói mãi mấy cái này để làm gì chứ?" Trương Kỳ Mạt đi từ trên lầu xuống, vẻ mặt rất khó coi: "Lâm Ẩn làm trợ lý ở bên cạnh con đã là một sự giúp đỡ rất lớn rồi, anh ấy làm việc ở công ty rất đúng chức trách."
Lư Nhã Huệ liếc Trương Kỳ Mạt, nói với giọng thiếu kiên nhẫn: "Ôi trời, con gái à, Lâm Ẩn kia đúng là biết dụ đàn bà con gái, nhìn con bị nó dụ rồi kìa, con nói đỡ cho nó? Con có biết nó còn mập mờ qua lại với Vương Hồng Lăng không hả? Lần này bảo là đi công tác, có trời mới biết nó đi ăn chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631612/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.