Năm phút sau.
Lâm Ẩn cùng Vu Tắc Thành đi đến mật thất dưới lòng đất của tập đoàn Tắc Thành.
Keng!
Vu Tắc Thành xoay mật khẩu trên ổ khóa số, sau đó kéo cánh cửa được làm chất liệu thép đặc biệt ta, trong căn phòng ngập tràn cảm giác khoa học kỹ thuật, còn có thiết bị báo động quét hình tia hồng ngoại nữa.
Trên kệ sắt trong gian phòng này được trưng bày từng chiếc hộp thon dài cũng làm bằng sắt nốt.
Lâm Ẩn đi đến, tiện tay cầm lấy một hộp sắt lên mở nắp ra, bên trong là một thanh Barrett M109 đen kịt có tạo hình hoàn mỹ, dáng thuôn dài, lập lòe ánh sáng kim loại, ngập tràn sát khí.
Khóe miệng Vu Tắc Thành co quắp lại, hộp sắt đó được làm bằng chất liệu đặc biệt, bên trong còn đặt một cây súng bắn tỉa cùng hộp đạn chuyên dụng, phải nặng đến mấy trăm ký, hắn phải cầm hai tay mới nâng lên được đấy. Không hổ là anh Ẩn, tùy tiện dùng một tay là đã cầm lên được, thậm chí ngay cả khóa chuyên dụng cũng bị anh cạy ra!
"Anh Ẩn, trong đấy chỉ có một viên đạn chuyên dụng 12 milimet." Vu Tắc Thành nghiêm túc nói: "Tôi định mua thêm một lượng lớn từ chợ đêm nước ngoài, trong vòng một ngày là có."
"Một viên là được rồi." Lâm Ẩn nói rất hờ hững, khẽ vỗ lên chuôi thanh sát khí của loài người này.
Sau đó anh đặt lại vào hộp rồi đóng nắp.
"Ba ngày sau tôi lại đến tìm ông, phải xử lý ổn thỏa việc tôi đã giao, đừng để tôi thất vọng." Lâm Ẩn lạnh giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/631611/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.