Lục Bình đoán được hai đạo chân ngôn này có thể trực tiếp ảnh hưởng đến bản thể của Long Hòe lão tổ trong Vẫn Lạc mật địa, vì vậy cố gắng đè xuống tâm tư sối động trong lòng, cũng giống vậy đứng yên một bên chờ Long Hòe lão tổ
Qua hồi lâu, thân ngoại hóa thân trước mắt rốt cục khôi phục lại, lắc lắc cổ két két, lúc này mới tựa như lần nữa cười cười về phía Lục Bình, ném cho hắn hai khối đá vụn câm trong tay, nói:
- Vật này đối với lão phu đã vô dụng, đưa cho người đó!
Nhìn thấy thần sắc của Lục Bình kinh nghi bất định, Long Hòe lão tổ rất”chật vật” lộ ra một nụ cười, hỏi:
- Chưa hiểu sao?
Lục Bình đàng hoàng đáp:
- Không hiểu!
- Thật ra thì cũng không có gì, chỉ là vì đánh thức một đoạn trí nhớ bị trấn áp thôi!
Không biết vì sao, Lục Bình từ trong một câu nói này của Long Hòe lão tổ dân đến một loại một tang thương rất xưa.
Trong lòng Lục Bình có nhiều nghi vấn còn muốn hỏi, vậy mà hắn có thể nhìn ra Long Hòe lão tổ lúc này hiển nhiên không muốn nhiều lời, vì vậy cũng ngậm miệng không nói.
Tuy nhiên Long Hòe lão tổ có thể nhìn ra thâm tình muốn nói lại thôi của hắn, cười nói:
- Có ít thứ người hiện tại biết được cũng chưa chắc có bao nhiều chỗ tốt, đợi thực lực ngươi đến tự sẽ nhận ra được rất nhiều thứ. Lão phu nơi này hiện nay cũng là trăm mối tơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chan-linh-cuu-bien/2154491/chuong-1471.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.