Ngay từ khi chào đời, Carol biết nàng sinh ra là để trờ thành công chúa. Nàng lắng nghe những lời thơ của Shakespeare, hòa mình trong bản nhạc giao hưởng của Ludwig van Beethoven. Nàng vẫn luôn kiêu ngạo ngẩng cao đầu vì nàng biết bản thân mình sẽ không bao giờ gục ngã. Nàng tin tưởng không điều gì có thể khiến nàng hoảng sợ.
Nhưng sự tự tin của Carol chính thức sụp đổ vào mùa đông năm ấy khi cả nhà nàng đến thăm một người bạn thân của mẹ nàng, Margaret Carlisle.
Carol có thể nghe thấy trái tim mình đang đập rộn ràng. Nàng đang đứng trước cửa phòng Chris nhưng điều này không khiến nàng hưng phấn và đầy tò mò muốn vào đây như trước nữa. Carol nhớ lại cuộc gặp gỡ của mình với cô gái kì lạ mang tên Rose. Rose khác hẳn những những hiểu biết của mình về kẻ tâm thần. Dù trông cô ta có vẻ chật vật nhưng thay vì cho rằng cô ta là một kẻ điên đang cố làm trò trước mặt người khác Carol lại nghĩ rằng Rose chỉ đang cố chạy trốn một thứ gì đó.
Và quả thật Carol đã đúng. Khi nàng yêu cầu có một không gian riêng để nói chuyện với người này, Rose trông có vẻ an tâm hơn rất nhiều. Rose nói để sinh tồn cô đã phải giả điên trong một thời gian dài. Cô đã kể cho nàng nghe về gia tộc Carlisle về Chris và về cả Baldr.
"Gia tộc Carlisle toàn là kẻ điên!" – Rose nói trong làn nước mắt. Gương mặt tiều tụy với hai hóp vào của cô lúc này tràn đầy căm giận cùng sợ hãi. – "Cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/239032/chuong-14.html