Ray ngây người nhìn bức ảnh trên tay mình. Trong bức ảnh là một thiếu niên 11 tuổi đang cười rạng rỡ, trên tay cậu là một cậu nhóc mang màu tóc và đôi mắt đặc trưng của người phương Đông. Cậu nhóc cười rất đẹp, khiến người ta vô thức mà cảm thấy ấm áp.
Baldr...
Ray khẽ thì thầm.
Một tiếng động vang lên kèm theo đó là cơn xóc nhỏ từ xe. Ray hồi thần nhìn cha mẹ mình. Mấy ngày nay gia đình hắn luôn sống trong lo âu. Cả cha mẹ lẫn cả cậu đều mệt mỏi nhưng không ai có ý định buông tay.
Xe dừng lại trước một tòa nhà cao ốc.
"Ray, con ngồi trong xe nhé." – Edwin mỉm cười dịu dàng với cậu. Dù trong tình thế nào ông vẫn luôn giữ vẻ ôn hòa với gia đình mình điều này càng khiến Ray cảm thấy tội lỗi. Cậu muốn lên tiếng nhưng người ở ghế phụ đã cướp lời trước.
"Em đi cùng anh."
"Karina..."
Edwin lo lắng nhìn vợ mình. Mấy năm nay bệnh tình của Karina chuyển biến xấu đặc biệt khi nghe tin Baldr bị mang đi. Tuy nhìn bề ngoài Karina có vẻ là con người mềm mỏng nhưng Edwin biết bà là người cứng đầu chỉ cần liên quan đến người mình yêu thương Karina không ngại hi sinh bản thân mình để bảo vệ họ.
Ông thở dài một hơi nắm lấy bàn tay xinh đẹp của vợ mình. Ông nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp nhau. Karina đang đánh đàn ở nhà thờ. Từ ánh nhìn đầu tiên ông đã yêu bà. Cả hai đã cùng nhau trải qua những năm tháng vất vả để đi cùng nhau đến ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/239031/chuong-13.html