Một đêm xa nhà. Baldr tỉnh dậy từ rất sớm có lẽ vì nhớ nhà hoặc cũng có lẽ vì lạ giường. Xoa xoa hai mắt hơi sưng lên, cậu nhóc biết tối qua mình đã khóc rất nhiều. Cậu nhóc xấu hổ không dám bước xuống nhà, cậu không muốn bị cô Margaret cùng những chị hầu gái nhìn nhận mình là đứa trẻ thích phụ thuộc. Baldr đã cố để tỏ ra mạnh mẽ nhưng có vẻ nó khó hơn cậu bé bảy tuổi tượng tượng rất nhiều.
Cậu nhóc bước xuống lầu. Mọi người đã ngồi trên bàn ăn.
"Baldr dậy rồi hả? Mau đến đây."
Margaret mỉm cười gọi cậu lại gần.
"Chào buổi sáng cô Margaret, anh Andrew."
Barldr nhanh chóng chạy lại bàn ăn bắt đầu ăn sáng.
"Hôm qua con ngủ có ngon không?" – Margaret dịu dàng lên tiếng.
"Có ạ."
"Mau ăn bánh đi. Con thích ăn bánh cà rốt lắm đúng không?"
Nói rồi người phụ nữ đẩy đĩa bánh đến trước mặt Baldr. Cậu hơi ngẩn người nhìn đĩa bánh.
"Thật ra... cháu không thích cà rốt lắm..."
Nghe Baldr nói vậy sắc mặt Margaret hơi tái lại.
"Sao có thể! Ba con ra thích bánh cà rốt, sao con có thể không thích nó được. Con thích đúng không? Con giống ông ấy như vậy nhất định con rất thích bánh cà rốt đùng không Baldr?"
Baldr bị vẻ mặt đáng sợ của Margaret dọa cho ngây người.
"Thím Margaret, thím đừng đùa với Baldr nữa. Cậu nhóc sợ rồi." – Andrew nhàn nhã uống một ngụm sữa.
"A? Đúng rồi, cô chỉ đùa thôi. Baldr đừng sợ. Baldr không được phép sợ cô."
"Vâng..." – Baldr cố giữ bình tĩnh đáp lại một tiếng rồi cúi đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/239020/chuong-2.html