Sau ngày hôm ấy, Tống Tử Đằng phải mất rất nhiều thời gian, những vết thương sâu hoắm mới liền miệng hoàn toàn, hắn thường xuyên từ chối tiếp nhận điều trị từ bác sĩ chuyên khoa, cũng từ chối tiếp nhận điều trị nội trú. Trở về biệt thự, Phan Cảnh Liêm là người duy nhất được thăm khám cho Tống Tử Đằng. Nhưng Cảnh Liêm cũng đang bận việc riêng, nghe nói cậu ta đang lục đục với cậu người yêu đã ở bên cạnh hơn mười năm nay, nên hiếm khi tới khám chữa bệnh được cho Tống Tử Đằng. Bởi vậy, Tống Tử Đằng cũng mặc kệ bệnh tình của mình biến chuyển xấu hay tốt, chừng nào thì khỏi, như thể hắn muốn buông bỏ tất cả, chẳng còn gì quan trọng trong mắt hắn nữa, kể cả mạng sống và tương lai.
Hôm nay cũng như mọi lần, sau khi xem xét tình hình sức khoẻ của Tống Tử Đằng xong xuôi, Phan Cảnh Liêm chỉ để lại một tờ giấy trên bàn trước khi rời đi. Nếu như mọi lần, Tống Tử Đằng sẽ chẳng quan tâm, nếu có thuốc, hắn sẽ uống thuốc, nếu không có, hắn sẽ lại trở về phòng mà điên cuồng làm việc, còn tờ giấy kia, hoặc là Tử Đằng tự tay vứt đi, hoặc là để đám gia nhân dọn dẹp, đằng nào sống chết cũng có số, kể từ khi mất đi Vân Hi, Tống Tử Đằng chẳng còn để tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Thế nhưng hôm nay có điều gì đó thôi thúc hắn cầm tờ giấy lên đọc. Phải mất đến vài phút sau Tống Tử Đằng mới vò nát nó trong tay trước khi ném thẳng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-day-thuong-dau/3570528/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.