Hắn không biết mình có nghe lầm hay không.
Tiết kiệm năm trăm năm khổ tu?
Ghê dữ vậy?
Hắn còn tưởng chỉ là loại đan dược giúp tăng tu vi mấy chục năm thôi chứ.
Nếu là loại đan dược đó, thì chẳng cần phải để ý, vì nó chỉ làm ảnh hưởng tới tiềm năng của mình.
Nhưng mà… năm trăm năm thì khác.
Tăng tu vi mấy mươi năm, mà làm ảnh hưởng tiềm lực, lỗ nhiều hơn lời.
Nhưng tăng tu vi mấy trăm năm thì khác hẳn. Hắn có tu luyện được tới mấy trăm năm không còn chưa biết á.
Tô Trường Ngự động lòng.
Cái này mà còn không động tâm, thì còn cái gì có thể?
"Tô Trường Ngự a Tô Trường Ngự, ngươi nhất định không được phát bệnh, nhất định không được phát bệnh nghe chưa."
Cố nén kích động trong lòng, Tô Trường Ngự không ngừng cảnh cáo mình, không được phát bệnh, nhất định không được phát bệnh.
"Trường Ngự, ý ngươi thế nào?"
Hoàng hậu Đại Càn hỏi.
"Đường tu hành, mỗi một bước tiến lên là một dấu chân."
Tô Trường Ngự đáp.
"Nhưng, nếu cô cô đã có ý tốt, vậy thì Trường Ngự không nên từ chối."
Tô Trường Ngự mở miệng. May quá, lần này không có phát bệnh.
Tô Trường Ngự rất vui vẻ.
Thần quả tăng năm trăm năm tu vi, nếu cái này mà giả ngầu phát bệnh, thì mình chết luôn còn hơn.
Thiên tử và hoàng hậu Đại Càn rất vui.
Họ còn lo Tô Trường Ngự không chịu nhận món quà này.
"Trường Ngự, vật này nếu ngươi muốn dùng, thì phải chuẩn bị cho thật tốt, cô phụ đã chuẩn bị sẵn Tụ Linh Trận cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455393/quyen-4-chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.