Thiên tử Đại Càn ngây ra.
Ông nghĩ mình nghe lầm.
Mờ mịt nhìn Chử Nhu Vân.
Chử Nhu Vân im lặng, không nói gì nữa, dáng vẻ ‘mời quân tùy ý’.
Sự im lặng của họ, làm cấm quân và Phương Ly đều không hiểu.
Nhất là Phương Ly.
Y càng nhìn càng không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sao tự nhiên lại im hết rồi?
Hoàng gia gia, cấm quân nghe lệnh, câu sau là cái gì?
Có cần ta ra lệnh dùm ngài không?
Cấm quân bối rối.
Rốt cuộc là cần làm gì? Bệ hạ, ngài không thể nói hết luôn cả câu hả?
Mọi người tò mò nhìn nhau.
Không ai biết phải làm gì.
"Vân nhi, lời nàng là ý gì?"
Thiên tử Đại Càn nhìn hoàng hậu, giọng run run.
Ông đang bối rối.
Không biết nên nói gì cho phải.
"Bệ hạ, thần thiếp đã tìm thấy đứa con mồ côi của Trường Linh tỷ tỷ."
Chử Nhu Vân truyền âm đáp. Bà cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh, nhưng nói tới đây, vẫn không nhịn được mà run run.
"Tìm thấy rồi?"
"Vân nhi, nàng không lừa trẫm đó chứ? Trẫm! ..."
Thiên tử Đại Càn thấy cả người tê rần, đầu óc đông đặc.
Trường Linh là muội muội ông thương yêu nhất, tuy không cùng một mẫu thân, nhưng còn thân hơn cả huynh muội ruột.
Lúc muội muội muốn gả cho Thiên tử Đại Hạ, ông nhất quyết phản đối, nếu không phải muội ấy cứ nhất quyết muốn lấy.
E là không ai cản được ý tưởng của ông.
Có thể nói, cả Đại Càn vương triều, chỉ có Trường Linh là có thể ảnh hưởng tới suy nghĩ của ông.
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455383/quyen-4-chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.