Thanh Châu Cổ Thành.
Hội trường Đại hội kiếm đạo.
Mấy vạn tu sĩ kinh ngạc nhìn Diệp Bình.
Lúc Diệp Bình nói, ngay cả Ngụy Lâm cũng không khỏi quay qua nhìn Diệp Bình.
Y không tin Diệp Bình có thể ngưng tụ ra kim luân độ hóa.
Nhưng ngay lúc này, có một làn gió mát lướt nhẹ qua, gương mặt anh tuấn của Diệp Bình nở một nụ cười đốn ngộ.
Diệp Bình mở mắt.
Đúng lúc này, kim quang độ hóa biến mất.
Cả Thanh Châu Cổ Thành như chìm vào trong bóng tối vĩnh hằng.
"Ha ha ha ha ha! Thế này gọi là hiểu? Ta còn tưởng ngươi ngộ ra cái gì, không dè lại là giả thần giả quỷ, ha ha ha ha!"
"Nếu ngươi ngưng tụ ra được kim luân độ hóa, Ngụy Lâm ta sẽ ăn phân tất cả tu sĩ Thanh Châu các ngươi, ha ha ha ha!"
Ngụy Lâm cười vang giễu cợt.
Tiếng cười đầy càn rỡ.
Nhưng ngay lúc này.
Diệp Bình mở mắt, hắn nói.
"Xưa kia vào thời sơ khai, đất trời chưa phân, mọi vật hỗn độn. Được Nguyên Thủy độ nhân, vô lượng thượng phẩm, Nguyên Thủy Thiên Tôn, được gọi là kinh. Vòng quanh mười lần, gọi là thập phương, lấy làm chỗ ngồi."
Những tiếng âm cổ vang lên.
Diệp Bình lên tiếng. Làn gió mát vừa rồi thổi tới, làm Diệp Bình nghĩ tới một quyển Độ Nhân Kinh.
Bảo điển vô thượng của Đạo giáo, Độ Nhân Kinh.
Quyển kinh văn này, là Diệp Bình ngẫu nhiên tìm được, trong lúc hắn đang khổ sở suy nghĩ mãi không ra, đột nhiên nhớ tới nó.
Hắn đã từng không hiểu sự huyền ảo của kinh văn này, nhưng hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455244/quyen-2-chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.