Muốn ngưng tụ ra được kim luân độ hóa.
Không chỉ dồn đủ lực công đức là được.
Nếu đơn giản như vậy, những cao nhân đắc đạo kia chẳng cần làm gì cả, chỉ mỗi ngày đi siêu độ oan hồn, sau mấy mươi năm là cũng đủ ngưng tụ ra kim luân độ hóa.
Kim luân độ hóa, còn đòi hỏi phải có giác ngộ về trí tuệ.
Cần phải ngộ đạo, mới ngưng tụ ra được.
Nếu không ngộ được, thì dù ngươi có rót vào nhiều công đức hơn nữa, cũng không ngưng tụ ra được kim luân độ hóa.
Tư Không Kiếm Thiên không trông chờ Diệp Bình có thể ngưng tụ ra kim luân độ hóa, nhưng hắn hy vọng Diệp Bình có thể lột xác chín lần, làm uy lực của kim quang độ hóa tăng lên, như vậy ít nhất cũng đủ sức ngăn chặn Ngụy Lâm.
Chứ không để cho Ngụy Lâm hoành hành không hề kiêng nể.
Rất nhiều công đức chui vào người Diệp Bình.
Cuối cùng, sau một hồi lâu.
Kim quang độ hóa của Diệp Bình hoàn thành lột xác lần thứ chín.
Kim quang độ hóa như một tấm màn nước màu vàng, không có bất kỳ oan hồn nào dám tranh phong với nó.
Dù Ngụy Lâm đã cố hết sức.
"Muốn ngưng tụ ra kim luân độ hóa luôn đó hả? Tư Không Kiếm Thiên, ngươi đúng là si tâm vọng tưởng, chỉ bằng hắn mà đòi ngưng tụ ra kim luân độ hóa!"
"Chắc ngươi không biết kim luân độ hóa có ý nghĩa là gì? Để ta nói cho ngươi biết, chỉ có mở ra trí tuệ, mới có thể ngưng tụ ra được kim luân độ hóa."
"Không tu hành tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455243/quyen-2-chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.