"Đừng --"
Tử Thất Thất hô to, dùng thân thể của mình che cho Bách Hiên, hai mắt kiên định chống lại ánh mắt lạnh như băng của Mặc Tử Hàn.
"Em tránh ra cho tôi!" Mặc Tử Hàn ra lệnh, con ngươi tức giận mở rộng.
"Tôi không tránh!" Tử Thất Thất kiên nghị cự tuyệt.
"Tử Thất Thất..... Tôi bảo em tránh ra, nếu không tôi ngay cả em cũng giết!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng nói, từng chữ từng câu đều mang theo lửa giận khổng lồ.
Tử Thất Thất không có bất kỳ sự sợ hãi nào mà hai mắt thẳng tắp nhìn sự phẫn nộ trong mắt của anh, cô quật cường ngẩng cao đầu, lại một lần nữa kiên định nói. "Được, nếu anh muốn giết chúng tôi, vậy làm đi!"
Sự phẫn nộ trong mắt Mặc Tử Hàn giống như núi lửa bộc phát.
Người đàn bà đáng chết, cô ấy vậy mà ở trước mặt của anh dùng tính mạng mình che chở cho gã đàn ông này, cô ấy vậy mà trắng trợn ở trước mặt anh quan tâm đến người đàn ông khác, thậm chí không có mảy may do dự..... Cô ấy vì gã đàn ông này mà có thể quên mình. Không phải nói trong lòng cô ấy người quan trọng nhất chỉ có hai người thôi sao? Vậy thì tại sao? Tại sao cô ấy phải khẩn trương vì hắn ta như vậy, tại sao cô ấy phải lo lắng cho hắn ta như vậy, lẽ nào, phân lượng người đàn ông này trong lòng cô ấy.... Vượt qua cả anh sao?
Đáng chết......
Người đàn bà chết tiệt, người đàn bà chết tiệt, người đàn bà chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-toi-roi-me-chay-mau/3268854/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.