Tát Hoàn thực phẫn nộ, hắn thập phần muốn bóp chết cái nữ nhân đạ hoàn toàn làm đảo điên tư tưởng của hắn, hắn đột nhiên phát hiện, nữ nhân bị vứt lại trong góc nhỏ hậu viện như một con chó này tựa hồ thật khác lạ.
Lăng Nhược Nhược trước kia luôn khiếp đảm, tuy rằng đêm tân hôn động phòng hoa chúc, hắn không phát hiện lạc hồng. Thậm chí sau này, khi hắn phát hiện nàng muốn gia hại Vũ nhi, nàng sợ hãi, nàng dối trá, nàng kinh hoảng, nàng chỉ biết nói năng lộn xộn, nói mình vô tội, không như bây giờ nhanh mồm nhanh miệng biện giải, khí thế bức người.
“Ngươi nên biết, lấy phụ đức hiện tại của ngươi, đã sớm bị phao trư lung*, bị người phỉ nhổ, bổn vương không hưu ngươi, ngươi hẳn là nên cảm thấy cao hứng.” Tát Hoàn lạnh lẽo nói với nàng, hắn đã muốn lặp đi lặp lại nhiều lần nhân từ đối với nàng.
*phao trư lung = nhét vào lồng heo rồi thả trôi sông.
Lăng Nhược Nhược sửng sốt, lập tức nhớ tới đây là cổ đại, cấp bậc sâm nghiêm, nam nhân là thiên hạ, nàng vô luận như thế nào cũng đấu không lại hắn. Nghĩ như vậy, nàng có chút nhụt chí, ảm đạm.
Tát Hoàn nhìn đến biểu tình thất vọng của nàng, không biết vì sao trong lòng đột nhiên có ý muốn cho nàng một lần nữa thần thái sáng láng, nhưng hắn rất nhanh liền khắc chế.
Đang lúc mọi người hưng trí bừng bừng nhìn trò hay, Lăng Nhược Nhược cư nhiên ngẩng cao đầu, ngay sau đó lạnh lùng hừ một tiếng, vẻ mặt ảm đạm thất sắc lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/181460/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.