Lăng Nhược Nhược nói được thì làm được. Nàng sửa soạn bản thân một chút, lại cho tiểu bảo bảo bú sữa, thay tã, chỉnh sửa y phục trên người hắn, thế này mới quyết định xuất môn.
Bên ngoài ánh sáng mặt trời thực sung túc, tựa hồ là mùa thu, không nóng không lạnh, rất thoải mái, cho nên nàng cũng không có cảm thấy có cái gì không khoẻ.
Tiểu bảo bảo tựa hồ cũng thực ngoan, tùy ý nàng ôm nơi nơi đi lại, chỉ mở to hai mắt, tò mò lắc lắc cái đầu nhỏ nhìn thế giới xa lạ bên ngoài.
Mà Lăng Nhược Nhược đương nhiên không buông tha cơ hội giáo dục hắn, chỉ vào từng thứ bên ngoài giới thiệu cho hắn, cũng không biết tiểu bảo bảo có nghe hiểu được không, bất quá người nói tựa hồ không để ý, ngược lại hưng trí bừng bừng.
Một lớn một nhỏ, ma cọ xát cọ hơn nửa ngày mới hỏi ra đường đi đến vương phủ đại sảnh, mà lúc này đầy tiếng người ồn ào, tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng khen tặng không dứt, tạo thành một cảnh tượng náo nhiệt hài hòa.
Lăng Nhược Nhược ôm tiểu bảo bảo đột ngột xuất hiện trước mặt mọi người, vẻ mặt nàng bình tĩnh, đạm mạc đảo qua mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên một nam nhân cao lớn soái khí bất phàm, bởi vì bên cạnh hắn có một thiếu phụ xinh đẹp, lanh lợi, mà thiếu phụ lại giống nàng, trong lòng cũng ôm một cái tiểu bảo bảo.
“Vương phi.” Đã có người phục hồi tinh thần, giành trước kinh hô, không dám tin nhìn nữ tử ngoài cửa.
Lăng Nhược Nhược không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/181459/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.