Lăng Nhược Nhược đột nhiên không dám nhìn thẳng ánh mắt hắn. Nàng bỗng cảm thấy sợ hãi, tựa hồ cảm thấy chính mình rốt cuộc không giãy khỏi nơi này, nàng trốn không thoát, tránh không ra.
“Nhược Nhi, ngươi tha thứ những việc trước kia của ta được không, đừng rời xa ta, được không?” Tát Hoàn thấp giọng cầu xin, mắt nhìn về phía nàng, thanh âm tràn ngập khẩn cầu cùng bất an.
Tất cả mọi người đều nhìn nàng, bao gồm bé, bọn họ đều thực khẩn trương chờ câu trả lời của nàng, trái tim như bị nhấc lên cổ họng.
Lăng Nhược Nhược làm lơ vẻ khát vọng trên mặt bọn họ, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta không muốn tiếp tục ở đây, ta chỉ muốn tìm một nơi im lặng để sống, chỉ có ta và cục cưng.”
Tát Hoàn thấy thái độ nàng kiên quyết, không còn đường thương lượng, trong lòng lạnh đến triệt để. Hắn không biết nên nói như thế nào, bởi vì mặc kệ hắn cầu xin thế nào, nàng cũng sẽ không tha thứ cho hắn.
Thái Hậu đã không muốn quản chuyện của bọn hắn nữa, bà mệt mỏi, nhiều năm như vậy làm chuyện này chuyện kia cho bọn họ, ép buộc lâu như vậy, bà hữu tâm vô lực, không muốn lại để ý tới nữa.
“Ai gia phải về cung, cục cưng có muốn cùng hoàng thái thái hồi cung không?” Trước khi đi, bà thập phần mong muốn mang bé cùng tiến cung làm bạn.
Bé nhìn nhìn bà, lại nhìn nhìn Lăng Nhược Nhược, sau đó lắc đầu, non nớt nói: “Thái thái, cục cưng muốn ở lại với mẹ, không muốn đến hoàng cung.”
Thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527394/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.